BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “ NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2021

BÀI DỰ THI CUỘC  THI VIẾT “ NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2021

(Ban hành kèm theo Quyết định số 2662 QĐ – BGDĐT ngày 25 tháng 8 năm 2021 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo)

PHẦN I. THÔNG TIN CÁ NHÂN

  1. Thông tin về tác giả:

Họ và tên: Lò Thị Quý

Ngày tháng năm sinh: 16/5/1986

Quê quán: xã: Mường So – huyện: Phong Thổ - tỉnh: Lai Châu

Địa chỉ công tác: Trường Tiểu học Số 1 Na Sang – huyện Mường Chà – tỉnh Điện Biên.

Địa chỉ liên lạc: Trường Tiểu học Số 1 Na Sang – xã: Na Sang – huyện: Mường Chà – tỉnh: Điện Biên.

Điện thoại: 0967978168   Email: quytieuhocnasang@gmail.com

  1. Thông tin về thầy cô giáo, cơ sở giáo dục bài dự thi:

Họ và tên: Trần Thị Vinh

Ngày tháng năm sinh:   20/12/1966

Địa chỉ công tác: Trường Tiểu học Số 1 Na Sang – huyện Mường Chà – tỉnh Điện Biên.

     Địa chỉ liên lạc: Trường Tiểu học Số 1 Na Sang – xã: Na Sang – huyện:      Mường Chà – tỉnh: Điện Biên.

Điện thoại: 0396220389  Email:vinhtt.thnasang.muongcha@dienbien.edu.vn

 

PHẦN II. TÁC PHẨM DỰ THI

       

  Tên tác phẩm:  Mẹ của tôi - Cô giáo vùng cao!

                                      

                                                         NỘI DUNG

          

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng cô sao chợt thấp
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Mai cô về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào cô gửi lại ngày sau?


           Mái trường - ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại nhưng dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Nhất là với lớp lớp tuổi học trò,  ký ức tuổi thanh       xuân, kỷ niệm đẹp đẽ và trang hoàng nhất. Ở đó, thầy cô là cha, là mẹ; bạn bè là anh em gắn bó mật thiết với nhau và cùng tạo nên những kỷ niệm khó phai mờ. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường chắc chắn ai cũng có ấn tượng với một thầy, một cô giáo nào đó – những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời, nâng đỡ ta đứng dậy từ những nơi tối tăm, họ truyền dạy không chỉ kiến thức mà còn là cách sống, đạo lí làm người.

 

 

             

Tôi cũng vậy, bản thân tôi không còn là học sinh, tôi cũng là một giáo viên đã ra trường mười hai năm, đã cùng công tác với rất nhiều thầy cô giáo, đồng chí, đồng nghiệp của ba trường tôi đã từng công tác cho đến khi tôi chuyển về trường Tiểu học Số 1 Na Sang. Suốt hơn một chặng đường đã đi qua, cô Trần Thị Vinh – người mẹ thứ hai đã và đang chắp cánh cho lớp trẻ chúng tôi trên bước đường đời chỉ vỏn vẹn năm năm công tác cùng cô và với cô, tôi luôn coi mình cũng là một đứa học sinh, một giáo viên trước đám học trò nhưng với cô, tôi chưa bao giờ thấy mình lớn cả. Thời gian thật vội vã trôi nhanh như thoi đưa đúng không cô? Không dài, nhưng cũng không quá ngắn, khoảng thời gian đủ để chúng ta gắn kết, yêu thương...Mới ngày nào em được phòng giáo dục điều động về trường và trở thành thành viên của trường Tiểu học Số 1 Na Sang, ngày đó cô vẫn còn giữ chức vụ hiệu trưởng nhà trường,  vậy mà đến hôm nay, cô đã sắp về hưu. Ngồi viết lời tri ân với cô lòng em dâng trào cảm xúc. Em còn nhớ ngày em đi nhận quyết định điều động về trường. Cái cảm giác lo lắng, hồi hộp với bao suy nghĩ khi đến nhận công tác, khi bắt đầu hòa nhập với môi trường làm việc mới và những người đồng nghiệp mới với bao suy nghĩ thì em nhận được cuộc gọi của cô. “ Quý à! Cô Vinh đây!”Chỉ cần nghe bằng đấy thôi tôi đã cảm nhận cái cảm giác vừa hạnh phúc, vừa cảm động vừa gần gũi thân thương. Sự yêu thương của cô đã tạo cho em động lực và xua tan sự lo lắng ngay tức khắc, sự  chào đón của cô, sự cởi mở của các anh chị em đồng nghiệp, của gia đình Na Sang 1 ngay ngày đầu tiên bước vào trường có lẽ tôi không bao giờ quên. Họ hòa đồng thân thiện đến kỳ lạ, họ không coi chúng tôi là những giáo viên mới đến, họ tạo cho chúng tôi cái cảm giác mà chúng tôi đã sinh hoạt ở đó từ lúc nào. Và giờ đây chúng ta đã là một gia đình thật gắn bó dựng nên một ngôi nhà lớn Tiểu học số 1 Na Sang. Và tôi nghĩ, nếu một lãnh đạo không hiểu được tâm lý của nhân viên, không gần gũi và thân thiện với nhân viên thì tập thế chúng tối sẽ không được đoàn kết và quý trọng nhau nhiều như vậy. Chúng tôi, lớp giáo viên trẻ thực sự thấy mình thật may mắn khi được công tác và giảng dạy cùng  với cô, có được một lãnh đạo tận tình và chu toàn với không chỉ cán bộ giáo viên công nhân viên trong nhà trường mà cô còn là một người cha, một người mẹ của các em học sinh trong trường.

      Thời gian trôi nhanh, cô đã gần đến tuổi nghỉ ngơi nên cô không đủ thời gian bổ nhiệm lại chức vụ hiệu trưởng, cô vui vẻ nhận vị trí việc làm mới đó là giáo viên tiểu học giảng dạy tại trường tiếp tục những bài giảng hay cho các em. luôn được nhà trường và cán bộ công nhân viên trong trường tín nhiệm và bầu làm chủ tịch Công Đoàn nhà trường, cô thật sự xứng đáng là một công đoàn viên đi đầu để chúng tôi, những thế hệ trẻ trân trọng và noi theo.

 

 

Cô giáo: Trần Thị Vinh – chủ tịch Công Đoàn lên tặng quà lưu niệm giáo viên về hưu

và chuyển công tác.

Mặc dù cô đã lớn tuổi nhưng sau khi hết giờ làm cô lại cùng với chúng tôi chăm lo cho các em học sinh bán trú tại trung tâm, cô thật sự hòa mình vào những đám trẻ để hướng dẫn các em cách sinh hoạt cá nhân, cách tắm giặt, và bản thân cô cũng không ngại khó khăn mà tắm cho từng em, những cử chỉ nhẹ nhàng âu yếm của cô  đối với từng học sinh mà chúng tôi còn không thể không cảm động huống chi là các em.

 

 

 

 

 

 

 

 Cô giáo: Trần Thị Vinh tắm cho các em học sinh bán trú

         Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Riêng cô cũng không phải ngoại lệ, nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách lôi kéo các em không thể rời khỏi lời giảng dạy của cô một giây phút nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút “cái tôi” cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi.

 

 

                                

 

 

                          Cô giáo: Trần Thị Vinh hăng say giảng bài.

 

         Cô ơi! Em biết học sinh bán trú của trường ta đi vào nền nếp, các em ngoan, biết tự chăm sóc tốt cho bản thân mình hơn và tự tin hơn chính là công lao to lớn của cô. Bởi em biết cô coi trường  là gia đình thứ hai của mình. Cô là người mẹ tần tảo, dãi nắng dầm mưa còn chúng em, những thầy cô giáo trẻ và các em học sinh là đàn con thơ dại, hiếu động được cô nuôi dưỡng, chăm sóc, dạy dỗ nên người. Cô không ngại khó, không ngại khổ mà ngày ngày, tháng tháng luôn ở bên chúng em, những thầy cô giáo xa quê hương, chăm chút, nhào nặn các em từ những bước đi, dáng đứng, cho đến lời nói, cách ăn mặc...

Trong cảm nhận của riêng em, cô là người rất khác. Cô khác rất nhiều so với các thầy cô giáo khác ở trong trường. Vì lý do mỗi ngày lên lớp cô không ăn mặc cầu kì, cũng không tô son, điểm phấn nhưng em vẫn thấy cô đẹp, vẫn tươi vui. Cô đẹp với một vẻ giản dị mà thanh cao của người phụ nữ Việt Nam.

 

 

 

 

 

       Hơn năm năm qua được làm nhân viên của cô, được cô luôn quan tâm giúp đỡ là một may mắn đối với em nói riêng và các thầy cô giáo trẻ trong trường  nói chung bởi cô không chỉ là một hiệu trưởng, một chủ tịch Công Đoàn mà cô còn là một người mẹ, dạy cho chúng em cách làm người, cách nhìn nhận cuộc sống. Cô luôn hướng chúng em đến những điều hay lẽ phải. Cô nói: “Muốn có một tập thể vững chắc thì phải biết đoàn kết, biết yêu thương đùm bọc, chia sẻ cho nhau khi người khác khó khăn, hoạn nạn…” Những điều cô dạy khiến em không chỉ lớn về thể xác mà còn phong phú về tâm hồn. Và những điều cô đã dạy đó em sẽ mãi khắc ghi, đồng thời coi đó là hành trang để em vững bước trong cuộc sống ngay cả khi cô đã về hưu, về với gia đình của mình, ngay cả khi cô không còn công tác cùng với gia đình Na Sang.

         Cảm ơn cô đã tận tụy hết mình vì chúng em. Cảm ơn cô đã cho chúng em những khoảng thời gian thật tuyệt vời. Cảm ơn cô vì đã là người mẹ thứ hai của chúng em, là người gieo trong chúng em những ước mơ hoài bão bởi “một cây lớn khởi đầu từ cái mầm nhỏ, cuộc đời mỗi con người không có thầy cô thì không thể trưởng thành”.

           Cô ơi! Khi em ngồi viết những lời tri ân này với cô cũng là lúc Kỷ niệm 63 năm ngày Quốc tế Hiến chương các nhà giáo (20/11/1958 –20/11/2021) đang đến gần. Vậy nhân kỷ niệm 39 ngày Nhà giáo Việt Nam ( 20/11/1982- 20/11/2021)  năm nay em xin được gửi đến cô những lời tri ân tốt đẹp, thân thương nhất. Em kính chúc cô luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và bên chúng em. Chúc cô mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Chúng em cũng luôn hi vọng rằng, hình ảnh về cô giáo cả cuộc đời hi sinh cho học sinh sẽ sáng mãi và lan tỏa tới nhiều thế hệ các thầy cô giáo trẻ, góp phần nhỏ vào việc thúc đẩy sự nghiệp giáo dục của huyện nhà. Qua lời tri ân này em xin gửi đến cô lời cảm ơn chân thành nhất, cảm ơn cô đã quan tâm, giúp đỡ, dìu dắt chúng em nên người; cảm ơn cô đã đem đến cho chúng em những hồi ức đẹp nhất của một giáo viên chưa bao giờ lớn.

Bài viết liên quan